Nguy hại tiềm tàng khi sử dụng đũa không đúng cách

Đũa là vật dụng không thể thiếu trong bữa ăn của người Việt, nhưng rất nhiều người không biết sử dụng đũa sao cho đúng và đảm bảo sức khỏe.

Cũng học cách sử dụng đôi đũa để bảo vệ sức khỏe nhé!
nguy-hai-tiem-tang-khi-su-dung-dua-khong-dung-cach-
Hãy đến với Hoàng Đan shop để sắm ngay cho gia đình mình những đôi đũa an toàn được làm từ gỗ trắc, đũa ăn gỗ mun sừng, hay dòng đũa cao cấp làm từ đũa trắc đỏ đầu xoắn, đũa gỗ mun hoa, đũa gỗ mun sừng nhé.

Đôi đũa trong văn hóa ẩm thực Việt

Đôi đũa không chỉ là vật dụng sinh hoạt hàng ngày mà còn ẩn chứa nhiều nét văn hóa đẹp của người Việt.

Việt Nam vốn là nước nông nghiệp, lương thực chủ đạo là lúa gạo, lại có nguồn thủy hải sản dồi dào từ sông ngòi ao hồ và bờ biển dài. Bữa cơm của người Việt có hạt cơm dính dẻo, có sợi rau dài, có cá miếng nên người Việt dùng đũa chứ không dùng tay hay dao dĩa trong ăn uống.

Đôi đũa từ lâu đã trở thành vật dụng hết sức thân quen trong các bữa ăn của người Việt. Về cơ bản, đũa có hình dạng là những que thẳng, đôi đũa gồm hai que thẳng cùng chất liệu mà tạo thành. Đũa cũng có nhiều loại, ngoài đũa ăn thông thường, xưa các bà các mẹ thường dùng đũa cả, loại đũa to gồm 2 thanh dẹt mài trơn để ghế cơm. Khi ghế cũng nhẹ nhàng dùng chiếc này gạt vào chiếc kia cho rơi hết cơm ra chứ không gõ “cọc cọc” thô lỗ vào nồi.

Người Việt ba miền đều có riêng cho mình nét văn hóa ẩm thực độc đáo, riêng biệt nhưng có một điểm chung là đều sử dụng đũa. Làng quê miền Bắc xưa được lũy tre bao phủ nên người dân sẽ lấy nghe thân tre già để gọt đũa. Người miền Bắc dùng loại đũa ngắn hơn một chút so với người miền Nam. Miền Nam lại được chở che bằng những tán dừa nên người miền Nam dùng chính loại cây ấy làm nên đôi đũa cho mình. Điều đó làm đũa Việt Nam khác biệt hoàn toàn với loại đũa inox, đũa nhôm của Hàn Quốc, Nhật Bản.

Đôi đũa không chỉ là vật dụng không thể thiếu trong mỗi bữa ăn hàng ngày mà còn chứa đựng giá trị sâu sắc về tình cảm cũng như tinh thần của người Việt. Đầu tiên là tình cảm lứa đôi, vì đũa chỉ làm trọn nhiệm vụ khi có cặp có đôi, cũng như nên duyên người cần có đôi có cặp. Chuyện gia đình không êm ấm hòa thuận cũng được ví như đôi đũa cập kênh “như đôi đũa lệch so sao cho bằng”.

Kế đó là tình gia đình, đôi đũa không chỉ dùng gắp thức ăn cho mình mà còn gắp thức ăn mời người thân, điều đó hoàn toàn hiếm gặp trong văn hóa phương Tây. Trước khi ăn cơm, con cháu còn phải so đũa cho cả nhà, lễ phép kính cẩn đưa người lớn tuổi trước.

Trong bữa ăn, việc ai gắp trước, gắp sau cũng được ngầm quy định rõ ràng, theo tôn ti trật tự, thể hiện tính văn hóa nhân văn rõ nét. Vậy nên quây quần bên bữa cơm  thường được người Việt coi trọng đặc biệt trong đời sống gia đình. Sau phải bàn đến tính đoàn kết, hẳn không ai không biết câu chuyện chiếc đũa và bó đũa, với triết lí sâu xa “Một cây làm chẳng nên non/ Ba cây chụm lại nên hòn núi cao”.

Đôi đũa – Nét đẹp truyền thống ẩm thực Việt

Đôi đũa không chỉ là thói quen hàng ngày, mà nó đã trở thành vật dụng không thể thay thế được trong mâm cơm người Việt. Bởi nó không chỉ đơn thuần là vật dụng dùng để gắp thức ăn trong bữa cơm hàng ngày mà còn thể hiện nét đẹp.

Có những điều đơn giản nhưng hàm chứa thật nhiều ý nghĩa, có những thứ nhỏ nhoi lại ẩn trong mình giá trị văn hóa lớn, đôi đũa mộc mạc đã xuất hiện trên mâm cơm người Việt không biết từ bao giờ và trở thành  nét đẹp truyền thống trong ẩm thực Việt.

Dân tộc ta ba miền đều mang trong mình những phong tục tập quán riêng, nét văn hoá mang bản sắc vùng miền. Âm sắc cũng còn chưa chuẩn cách nói, với cách phát âm nặng nhẹ, thế nhưng trên khắp đất nước người dân đều sử dụng đũa trên mâm cơm để gắp thức ăn, đây quả thực là sợi dây liên kết kỳ lạ.

Có ai thắc mắc rằng nếu như người Việt không sử dụng đôi đũa trên bàn ăn, thì chúng ta sẽ dùng cái gì? Cũng sẽ có người vội vàng mà trả lời rằng, không dùng đũa thì dùng thìa, nhưng để hiểu được thấu đáo cũng cần nhìn lại và tìm hiểu về đặc trưng ẩm thực của người Việt. Rau, thịt, cá, cơm là món ăn chủ đạo trong bữa ăn của người Việt, ta không thể dùng dao hay dĩa hay thìa lấy rau, thịt, cá để ăn.

Chất liệu làm nên đôi đũa cũng rất phong phú và đa dạng, từ chất liệu kim loại (vàng, bạc, nhôm….) thường được vua chúa, quan lại thời xưa sử dụng để phân biệt giai cấp, hay đến các loại chất liệu là nhựa, thiên nhiên (tre, trúc, gỗ….). Những chiếc đũa bằng tre, trúc gắn liền với văn hóa ẩm thực của Việt Nam, với đời sống thường nhật của người Việt, cũng bởi một phần lý do biểu tượng của làng quê Việt chính là hình ảnh của cây tre, cây trúc.

Theo nhiều nhà văn hóa giải thích thì cách người châu Âu sử dụng dao, dĩa, là cách ăn bắt chước lại những loài vật ăn thịt sống dưới đất. Còn cách sử dụng đũa trên bàn ăn của người châu Á, trong đó có người Việt là học cách ăn của những loài chim. Việt Nam là đất nước nhiệt đới, là nơi thích hợp cho các loài chim sinh sống như sếu, vạc, cò…. Những loài chim này gắn bó với cuộc sống của người nông và đi vào trong những bài hát, những câu ca dao, đồng dao, trở thành hình tượng khắc trên trống đồng, biểu tượng của nền văn hóa cổ đại. Chính nhờ những mối liên hệ như thế, đôi đũa đã xuất hiện trên mầm cơm của người Việt và trở thành nét đẹp văn hóa mà người Việt vô cùng tự hào.

Đôi đũa nhỏ xinh, mộc mạc và giản dị đã đi vào văn hóa của người Việt từ thời xa xưa. Và nó cũng mang trong mình ý nghĩa khác nhau, những triết lý về đời sống con người từ lúc sinh ra cho đến khi trở về với đất mẹ, về mối quan hệ vợ chồng. Dù cho đời sống văn hóa ẩm thực ngày càng trở nên đa dạng với sự du nhập của các loại đồ ăn đến từ khắp nơi trên thế giới, nhưng người Việt chúng ta vẫn giữ gìn và tô đẹp hơn cho hình tượng đôi đũa trong mâm cơm gia đình, trong văn hóa ẩm thực của dân tộc.

(Theo Tạp chí món ngon)

Sự tích đôi đũa

Đũa ăn sử dụng hàng ngày trong đời sống của người Việt nhưng có lúc nào bạn tự hỏi nguồn gốc của đôi đũa mà hàng ngày mình sử dụng được ra đời như thế nào không? Hãy cùng Hoàng Đan shop tìm hiểu thêm nhé.

Ai là người phát minh ra đũa? Đũa được làm ra từ lúc nào? Không ai có thể giải đáp được những câu hỏi này. Hiện có 3 truyền thuyết liên quan đến khởi nguyên của đũa

1- Truyền thuyết liên quan đến Khương Tử Nha

          Truyền thuyết này lưu truyền ở vùng Tứ Xuyên. Theo truyền thuyết này, Khương Tử Nha chỉ biết mỗi việc là câu cá với lưỡi câu thẳng, những việc khác đều không biết làm, cho nên cuộc sống vô cùng nghèo khó. Vợ của ông ta không thể cùng ông sống qua những tháng ngày cực khổ nên có ý muốn giết ông để đi lấy người chồng khác.

          Một ngày nọ Khương Tử Nha đi câu trở về nhà với hai bàn tay trắng, người vợ nói rằng:

          Ông đói rồi phải không? Tôi đã nấu thịt cho ông ăn, ông mau ăn đi!

          Khương Tử Nha quả thực rất đói, liền giơ tay bốc miếng thịt. Đột nhiên có một con chim từ bên ngoài cửa sổ bay đến mổ ông ta một cái. Khương Tử Nha kêu lên một tiếng, thịt chưa kịp ăn, liền đuổi chim bay đi. Lần thứ hai khi ông cầm miếng thịt, chim lại mổ vào mu bàn tay. Khương Tử Nha nghi ngờ, tại sao chim hai lần mổ mình, lẽ nào miếng thịt này ăn không được? Để thử chim, lần  thứ ba ông cầm miếng thịt, và lần này chim cũng lại mổ ông. Khương Tử Nha biết đây là chim thần nên vờ đuổi theo ra khỏi cửa, theo đến bên sườn núi không có người. Chim thần đậu trên nhánh trúc, cất tiếng rằng:

          Khương Tử Nha ơi! Ăn thịt không thể dùng tay bốc, đồ gắp thịt ở dưới chân ta

          Khương Tử Nha nghe qua biết chim thần chỉ điểm liền bẻ hai đoạn trúc nhỏ mang về nhà. Lúc này người vợ giục ông ăn, Khương Tử Nha lấy ra hai đoạn trúc gắp thịt, đột nhiên nhìn thấy một làn khói xanh từ đoạn trúc bốc lên. Khương Tử Nha giả vờ không biết có độc, nói với vợ rằng:

          Thịt sao lại bốc khói, lẽ nào có độc?

          Vừa nói, Khương Tử Nha vừa gắp thịt đưa vợ ăn. Bà vợ mặt mày biến sắc vội bỏ chạy.

          Khương Tử Nha biết rõ trúc này là trúc thần mà chim thần tặng cho, bất kì loại độc nào nó cũng nghiệm ra được. Từ đó mỗi khi ăn cơm, ông dùng hai đoạn trúc để gắp thức ăn. Sau khi chuyện này lan truyền ra, bà vợ ông không dám hạ độc nữa, hàng xóm cũng học theo cách dùng trúc để ăn cơm. Về sau, người bắt chước theo ngày càng đông, tập tục dùng đũa cũng được lưu truyền cho đời sau.

          Truyền thuyết này rõ ràng là sản vật sùng bái Khương Tử Nha, không phù hợp với những ghi chép trong lịch sử. Thời đại vua Trụ nhà Ân đã xuất hiện đũa làm bằng ngà voi, Khương Tử Nha là người cùng thời với Trụ vương, vua Trụ đã dùng đũa ngà, thế thì không thể nói Khương Tử Nha là người phát minh ra đũa. Chẳng qua có một điểm chân thực, đó là thời nhà Thương, ở phương nam đã dùng trúc làm đũa.

2- Truyền thuyết liên quan đến Đát Kỉ

          Truyền thuyết này lưu hành ở vùng Giang Tô. Trụ vương là người mừng giận thất thường, khi ăn cơm nếu không chê thịt cá không tươi thì cũng chê canh gà quá nóng, có lúc chê thức ăn nguội lạnh. Kết quả rất nhiều đầu bếp trở thành ma quỷ dưới tay ông ta. Sủng phi Đát Kỉ biết khó mà hầu hạ Trụ vương, cho nên mỗi lần thiết đãi yến tiệc, Đát Kỉ đều phải nếm trước để tránh Trụ vương thịnh nộ chê mặn chê nhạt. Có một lần, Đát Kỉ nếm đến mấy chén canh nóng, nhưng chưa kịp gia giảm, Trụ vương đã tới bên bàn. Để làm Trụ vương vui lòng, Đát Kỉ lanh trí, vội rút cây trâm ngọc dài gắp thức ăn thổi qua mấy cái rồi dâng cho Trụ vương. Trụ vương cho rằng đó là cách hưởng lạc nên hàng ngày bảo Đát Kỉ phải làm như thế. Đát Kỉ sai thợ làm riêng cho mình hai chiếc trâm ngọc dài để gắp thức ăn, đó chính là hình thức ban đầu của đũa ngọc. Về sau cách gắp thức ăn này truyền ra dân gian, nên đã sản sinh ra đũa.

          Truyền thuyết này không giống như truyền thuyết đầu đầy màu sắc thần thoại, nó tương đối gần với cuộc sống hơn, có một số ý nghĩa hiện thực, nhưng vẫn có tính truyền kì, cũng không phù hợp với lịch sử. Các nhà khảo cổ đã phát hiện được đũa đồng trong ngôi mộ số hiệu 1005 thời Ân Thương tại Hầu Gia Trang ở An Dương. Khảo chứng niên đại của nó sớm hơn thời Trụ Vương. Rõ ràng đũa không phải do Trụ vương phát minh, cũng không phải do Đát Kỉ sáng tạo, mà là sản vật đã có từ rất sớm.

3- Truyền thuyết liên quan đến Đại Vũ

          Truyền thuyết này lưu truyền ở khu vực Đông Bắc. Thời Nghiêu Thuấn nạn hồng thuỷ lan tràn, vua Thuấn sai ông Vũ trị thuỷ. Đại Vũ sau khi nhận mệnh, thề vì dân trị thuỷ, cho nên 3 lần qua nhà mà không vào. Ông ngày đêm vật lộn với công việc không có phút nghỉ ngơi, ngay cả lúc ăn cơm lúc ngủ cũng không bỏ lỡ một giây một phút.

          Có một lần, Đại Vũ ngồi thuyền đến một hòn đảo, bụng đói cồn cào nên bắc nồi đất lên nấu thịt. Sau khi thịt trong nồi sôi, vì nóng nên không thể dùng tay lấy thịt. Đại Vũ không đợi thịt nguội mà lãng phí thời gian, nên đã dùng 2  cành cây gắp thịt ra ăn. Từ đó, để tiết kiệm thời gian, Đại Vũ luôn dùng cành cây, đoạn trúc lấy thức ăn từ trong nồi đang sôi, như vậy có thể tiết kiệm được thời gian. Dần dà Đại Vũ sử dụng thành thạo 2 chiếc que gắp thức ăn. Đám thủ hạ trông thấy Đại Vũ ăn như thế, vừa không bỏng tay, vừa không vấy bẩn, vì thế cũng bắt chước theo, dần hình thành hình thức ban đầu của đũa.

          Tuy truyền thuyết chủ yếu là thông qua tư liệu lịch sử nào đó biểu hiện sự lí giải, cách nhìn và cảm tình của quần chúng nhân dân đối với sự kiện lịch sử, không phải tái hiện một cách nghiêm túc bản thân sự kiện lịch sử, nhưng Đại Vũ trong quá trình ban đầu trị thuỷ ngẫu nhiên sản sinh cách dùng đũa, khiến người đời nay tin vào tình hình chân thực này. So với truyền thuyết chế tạo đũa liên quan đến Khương Tử Nha và Đát Kỉ, truyền thuyết này rõ ràng thuần phác và có tình cảm chân thực hơn, và cũng phù hợp với quy luật phát triển sự vật.

          Thúc đẩy sự sản sinh ra đũa, bước ngoạt chuyển hoá chủ yếu nhất đó là ăn chín bỏng tay. Thời thượng cổ, vì không có khí cụ kim loại, lại thêm xương thú tương đối ngắn, cực giòn, không dễ gia công, vì thế tiên dân thuận tay bẻ nhánh cây cành trúc để gắp thức ăn. Vào thời đó, ở vào hoàn cảnh hoang dã, con người sinh sống ở hang động trong rừng, vật dễ kiếm nhất là nhánh cây cành trúc. Chính vì như thế, que nhỏ, đoạn trúc nhỏ trải qua việc tiên dân khêu bới thức ăn khi nấu chín, đã gắp thức ăn khi còn rất nóng, khuấy đảo khi nấu cơm, dần xuất hiện hình dạng của đũa. Đây là quy luật phát triển tự nhiên trong hoàn cảnh đặc thù của nhân loại. Từ hình thể đũa hiện nay mà nghiên cứu, nó vẫn còn mang đặc trưng của chiếc que gỗ nguyên thuỷ, cho dù trải qua sự phát triển hơn 4000 năm, tính nguyên thuỷ của nó vẫn không hề thay đổi.

          Đương nhiên, dù truyền thuyết nào đi nữa vẫn luôn trải qua sự chọn lọc, cắt bỏ, hư cấu, khoa trương, tô vẽ của nhân dân các thời đại, thậm chí huyễn tưởng gia công mà thành, Đại Vũ sáng chế ra đũa cũng không ngoại lệ. Truyền thuyết đã đem quá trình chế tạo đũa mà bách tính qua mấy ngàn năm mò mẫm, tập trung về cho nhân vật điển hình Đại Vũ. Kì thực, sự ra đời của đũa phải là do trí tuệ tập thể của quần chúng tiên dân, chứ không phải công lao của một cá nhân nào. Nhưng đũa có khả năng khởi nguồn ở thời Đại Vũ, trải qua mấy trăm năm thậm chí cả ngàn năm ứng dụng và phổ cập, đến đời Thương đã thành loại dụng cụ dùng trong ăn uống cùng với muỗng.

Điều kỳ diệu trong đôi đũa Việt

Từ xa xưa, đôi đũa mộc đã đi vào đời sống của người Việt Nam như một lẽ hiển nhiên nhưng đằng sau đó chứa đựng bao tín hiệu văn hóa hấp dẫn và độc đáo. Có thể nói, đôi đũa là sản phẩm kì diệu do con người sáng tạo ra. Ẩn sâu trong đó là vô vàn những ý nghĩa thú vị cần được giải mã.

Đôi đũa là sản phẩm của văn hóa nông nghiệp phương Đông. Tuy nhiên, không phải tất cả các nước phương Đông đều sử dụng đũa. Nhiều nền văn hóa Đông phương dùng tay để ăn. Ngoài Việt Nam, các nước dùng đũa khác là Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc, Triều Tiên… Đôi đũa mang tính linh hoạt cao. Nếu như ẩm thực phương Tây cần một bộ dao, dĩa, thìa thì chúng ta chỉ cần một đôi đũa mà vẫn đảm bảo thực hiện đủ các chức năng mà bộ dụng cụ ăn của phương Tây đảm nhận. Đũa có thể lấy thức ăn đưa lên miệng như dĩa, có thể “và” để đưa thức ăn có nước vào miệng như thìa và thực hiện chức năng của dao là xắn, xẻ.

Có thể nói, bản thân đôi đũa là một thực thể đa chức năng, đầy tính linh hoạt và sáng tạo. Các học giả phương Tây đánh giá cao đôi đũa, còn học giả phương Đông thì tìm cách truy tìm nguồn gốc của sản phẩm văn hóa độc đáo này. Trong đó có hai quan điểm. Một quan điểm cho rằng đôi đũa có nguồn gốc từ Trung Quốc bởi khảo cổ học tìm thấy đôi đũa đồng của thời nhà Thương ở đây. Một quan điểm khác lại khẳng định đôi đũa là sản phẩm của cư dân Bách Việt – các tộc người Việt ở phía Nam sông Dương Tử.

Trở lại lịch sử, ta có thể thấy, người Trung Quốc xuất phát từ vùng Hoa Hạ rồi lấn chiếm và thôn tính các cộng đồng người Việt nói chung ở phía nam sông Dương Tử. Khối Bách Việt lúc đó ngoài Việt Nam của ta hiện nay thì còn có các tỉnh Phúc Kiến, Quảng Tây, Quảng Đông, Vân Nam. Sách Lịch sử văn hóa Trung Quốc do Đàm Gia Kiện chủ biên năm 1993 thì người Trung Quốc “Thời Tiên Tần không ăn dùng đũa, mà lấy tay bốc”. Họ chỉ bắt đầu dùng đũa từ khi thôn tính phương Nam (đời Tần – Hán), ban đầu dùng một cách hạn chế để gắp thức ăn cứng từ các món canh, mãi về sau đôi đũa mới trở thành phổ biến. Quan điểm này có tính hợp lý của nó. Bởi trước khi bành trướng xuống phía Nam, Trung Quốc không trồng lúa nước mà trồng các loại lương thực khô như kê, mạch và chăn nuôi gia súc. Bởi thế thức ăn của họ là bánh bao, màn thầu, thịt (thích hợp dùng tay) chứ không phải là cơm, canh, rau, cá.

Giáo sư Trần Quốc Vượng cho rằng, đôi đũa được chế tạo là mô phỏng mỏ con chim. Từ lâu chúng ta đều biết người Việt theo tô tem chim, loài chim Lạc, Hồng có mỏ dài, chân cao, giống như loài cò trắng. Đây là một nhận định có lý và thú vị.

Có thể nói, đôi đũa là sáng tạo của cư dân Bách Việt, trong đó có Việt Nam chúng tay ngày nay, nơi mà tre trúc nhiều, cơ cấu bữa ăn gồm nhiều món khó sử dụng tay không như cơm nóng, canh rau… Và nếu hình dung đôi đũa như một biến thể của hình tượng chim Lạc thì đôi đũa ấy còn chứa đựng yếu tố tín ngưỡng và màu sắc riêng của người Việt.

Một trong những sáng tạo riêng có của ẩm thực Việt Nam ấy chính là đôi đũa cả. Có đi khắp nơi trên thế giới cũng không tìm thấy hình ảnh đũa cả trong bữa cơm như xứ Việt. Đũa cả to ngang hơn so với đôi đũa thường, được dùng để xới cơm. Đôi đũa cả chuyên chở những ý nghĩa riêng của nó. Nồi cơm là yếu tố quan trọng nhất trong bữa ăn. Cái no, chuyện đói là vấn đề muôn thủa trong đời sống người Việt. Cái ăn luôn được người Việt nhiều thế hệ qua tâm. Bởi thế mà trong ngôn ngữ, chữ ăn được xuất hiện dày đặc. Nào thì ăn ở, ăn mặc, ăn chơi; nào thì ăn ngủ, ăn nằm, ăn vạ; rồi tới ăn cưới, ăn tết, ăn hội… Dường như hầu hết các vấn đề của sinh hoạt đời thường đều có xuất hiện thành tố “ăn” giống như một nỗi ám ảnh trong tâm thức con người. Và vì thế, sự phân chia, tính toán toàn vẹn no đủ mà đôi đũa cả làm nhiệm vụ là vô cùng quan trọng.

 z827019317073_45595f66e0974b282dca67d8fd8ebb98

Đôi đũa quen thuộc tới mức, nó trở thành hình ảnh ẩn dụ cho nhiều vấn đề trong cuộc sống. Làm việc phải “ra đầu ra đũa”, “đến đầu đến đũa”, chọn bạn đời thì nên chọn người phù hợp chứ đừng “đũa mốc mà chòi mâm son” để rồi giống như “đôi đũa lệch so sao cho bằng”. Đánh giá, nhìn nhận một con người, một hiện tượng phải bao quát chứ đừng “vơ đũa cả nắm”… Hay trong các câu chuyện kể Việt Nam, không thiếu những câu chuyện gắn liền với đũa. Đó là câu chuyện “bó đũa” răn dạy về sự đoàn kết mà ông bố dạy các con trước khi qua đời. Đó là câu chuyện cô gái mang 1 đôi đũa khi mời cơm 2 anh em trai để xem ai nhường ai…

Cho tới khi sang thế giới bên kia, bát cơm đầy cắm đôi đũa như là lương thực của người thân chuẩn bị cho người đã khuất trên hành trình về suối vàng. Ở nhiều gia đình, trên ban thờ người ta dựng 5 đôi đũa như để chuẩn bị cho ông bà tổ tiên khi về với con cháu vào các ngày lễ lạt. Có thể thấy, ở nhiều nơi trong cuộc sống, ta vẫn bắt gặp hình ảnh hay dấu ấn của đôi đũa trong đó. Nó càng chứng minh thêm vị trí của đôi đũa trong văn hóa người Việt nói chung và văn hóa ẩm thực nói riêng.

Ngoài kế thừa truyền thống và tinh hoa ẩm thực của cha ông, một lý do khiến người ta say mê đôi đũa còn bởi đôi đũa mộc làm tăng hương vị của bữa cơm. Đũa ấy phải là đũa mộc, chứ không phải đũa nhựa, đũa inox như hiện nay. Đũa mộc giống như một vật lưu giữ hương thơm tự nhiên. Đũa mộc tốt bao giờ cũng thoang thoảng mùi thơm. Và một miếng cơm trắng tinh, nóng hổi vào miệng trong khi hương thơm của gạo thơm cùng hương đũa mộc ứa ra, quện chặt với nhau sẽ khiến bạn cảm nhận được thế nào là đồng quê, là xứ sở. Hương của đũa mộc nhạt lắm, phải tinh tế chú ý mới thấy được. Và chính điều đó sẽ đi theo cuộc đời con người như một phần lắng đọng của gia đình, đất nước.

Tình yêu giống một đôi đũa, song hành với nhau tạo nên điều kỳ diệu

Tình yêu cũng giống như một đôi đũa, nếu một trong hai không đi cùng nhau thì sẽ trở nên vô tích sự, chỉ có thể mãi mãi bên cạnh nhau mới có thể nắm bắt được tất cả những hương vị của cuộc đời.

Có người nói tình yêu giống như nước, mềm mại tươi tắn; cũng có người nói, tình yêu giống như rượu, càng lâu càng nồng; có người nói, tình yêu giống như một ngọn gió, đến đi không ai hay biết. Còn với tôi, tình yêu giống như một đôi đũa.

Đàn ông là một chiếc đũa, phụ nữ là chiếc còn lại, hai chiếc đũa nhờ duyên phận mà trở thành một đôi, từ đó luôn ở bên nhau, đó chính là tình yêu.

Một đôi đũa, phải đồng tâm hiệp lực, mới có thể gắp được những ngày tháng hạnh phúc. Đàn ông và phụ nữ, thiếu một chiếc cũng không được, một chiếc đũa chỉ có thể nếm được một chút nước chấm, mà vĩnh viễn không thể nắm bắt được mùi vị thực sự của cuộc sống.

Một đôi đũa, nhất định phải có một chiếc làm điểm tựa. Người phương Tây cảm thấy rất khó khi dùng đũa, tại sao vậy? Là bởi vì họ không biết cách cầm đôi đũa sao cho cân bằng. Muốn dùng đũa gắp thức ăn lên mà không bị rơi, thì một trong hai chiếc phải chịu ở dưới thấp hơn, làm điểm tựa để tiếp thêm sức cho chiếc kia kẹp lấy thức ăn.

Sử dụng sức ở ngón tay chỉ là tiểu xảo nhỏ mà thôi. Quả thực, trong tình yêu luôn luôn cần một chút “tiểu xảo”, nhưng sự hòa hợp bên trong giữa hai tâm hồn mới là điều cốt yếu nhất, tình cảm thực sự mới là thứ quan trọng số một!

Để đôi đũa phát huy tác dụng thì luôn cần hai chiếc đũa phối hợp nhịp nhàng. Có người thắc mắc, nếu chức năng của đôi đũa chỉ là gắp thức ăn thôi, vậy sao không thiết kế một đôi đũa liền một đầu cho dễ thao tác?

Nhưng không, nếu đôi đũa mà liền nhau, thì nó lại trở thành một cái kẹp. Nó cũng có thể gắp được, nhưng khả năng của nó chỉ có hạn, không thể gắp được những thứ quá lớn.

Còn đôi đũa thì rất tự do, nó rất linh hoạt, có thể mở rộng miệng như một chú sư tử, thâu nạp hết thảy những thứ tốt vào bên trong. Đó chính là sức mạnh của tình yêu.

29598364_1668989599849343_3217432396585047923_n

Vậy nên, xin đừng quên rằng, một đôi đũa lúc nào cũng phải thật cân bằng, một chiếc làm điểm tựa, còn chiếc kia cần có không gian tự do, không gian ấy càng lớn, thì gắp được càng nhiều, chỉ cần người kia vẫn là một chiếc trong đôi đũa.

Tình yêu là một đôi đũa, chứ không phải một cái kéo, bởi cái kéo vô cùng sắc nhọn, chỉ biết xé nát, phá hư mọi thứ, ẩn sâu trong cái kéo không có tình cảm ấm áp, còn tình yêu thì luôn cần được bồi đắp, được chở che.

Tình yêu là một đôi đũa, chứ không phải một chiếc kìm. Dùng chiếc kìm để giữ một vật thì chắc thật, nhưng lực siết của nó lại quá chặt, quá tham vọng muốn khống chế, tình yêu luôn cần được nâng niu một cách dịu dàng, bao dung.

Đũa có rất nhiều loại, có loại bằng trúc, có loại bằng gỗ, có loại làm bằng nhựa, lại có loại cao cấp làm bằng ngà voi… thậm chí đũa vàng, đũa bạc cũng có. Con người cũng thế, không phân cấp sang hèn, chỉ có sự khác biệt về văn hóa, tập quán lối sống mà thôi.

30127983_1677386805676289_8914698750245470208_n

Một đôi đũa mà chiếc dài, chiếc ngắn thì không được; một chiếc quá to, một chiếc quá nhỏ, cũng không ổn. Hiểu rõ chính mình là một chiếc đũa như thế nào, có lẽ sẽ giúp bạn nhanh chóng tìm ra nửa kia của mình trong biển người mênh mông.

Có một loại đũa, gọi là đũa tiện lợi. Loại đũa này trông đơn giản, thô ráp, chỉ dùng một lần rồi vứt đi. Đũa dùng một lần không phải là tình yêu. Nó giống như “chuyện tình một đêm” vậy, cũng chẳng liên quan gì đến tình yêu.

Sở dĩ tình yêu giống như một đôi đũa, điều cốt yếu nhất nằm ở chỗ chiếc này không thể thiếu được chiếc kia, nếu thiếu nhau chúng bỗng trở nên vô tích sự, vì thế mà chúng mãi mãi không thể rời xa nhau được. Chúng luôn cùng nhau nếm trải đắng cay chua ngọt của cuộc sống, cùng nhau hứng chịu phong ba của đời người. Đó chẳng phải cũng chính là đặc trưng lớn nhất của một tình yêu đích thực hay sao?

(sưu tầm - 

Một đôi đũa mà chiếc dài, chiếc ngắn thì không được; một chiếc quá to, một chiếc quá nhỏ, cũng không ổn. Hiểu rõ chính mình là một chiếc đũa như thế nào, có lẽ sẽ giúp bạn nhanh chóng tìm ra nửa kia của mình trong biển người mênh mông.

Có một loại đũa, gọi là đũa tiện lợi. Loại đũa này trông đơn giản, thô ráp, chỉ dùng một lần rồi vứt đi. Đũa dùng một lần không phải là tình yêu. Nó giống như “chuyện tình một đêm” vậy, cũng chẳng liên quan gì đến tình yêu.

Sở dĩ tình yêu giống như một đôi đũa, điều cốt yếu nhất nằm ở chỗ chiếc này không thể thiếu được chiếc kia, nếu thiếu nhau chúng bỗng trở nên vô tích sự, vì thế mà chúng mãi mãi không thể rời xa nhau được. Chúng luôn cùng nhau nếm trải đắng cay chua ngọt của cuộc sống, cùng nhau hứng chịu phong ba của đời người. Đó chẳng phải cũng chính là đặc trưng lớn nhất của một tình yêu đích thực hay sao?

( Sưu tầm -theo Secretchina)

Ý nghĩa của hộp đựng giấy chạm Cửu Long

Hộp đựng giấy ăn bằng gỗ hương chạm nổi Cửu Long không chỉ là sản phẩm tiện ích cho gia đình, giúp phòng khách, phòng ăn thêm đẹp và sang trọng mà còn là sản phẩm có ý nghĩa vô cùng tốt đẹp với gia chủ.

Rồng là con vật rất linh thiêng trong truyền thuyết và cũng là biểu tượng quan trọng trong văn hóa người Việt. Long – rồng: loài vật thần thoại xuất hiện nhiều ở phương Đông, là con vật đại diện cho sự quyền lực, công danh, tài lộc, tượng trưng cho sự thịnh vượng, dồi dào, sự tái sinh mạnh mẽ.

Con rồng tượng trưng cho quyền lực, năng lượng dũng mãnh, giúp thu hút tiền tài và khả năng sinh sản.

Trong tâm linh, rồng hay xuất hiện lúc mặt trời mọc, vào khoảng giữa mùa xuân và mùa hè, tượng trưng cho sự thịnh vượng, dồi dào. Rồng là biểu tượng đẹp mang lại sức tái sinh mạnh mẽ. Con rồng hay được khắc họa miệng ngậm một viên ngọc. Ngọc này tượng trưng cho vũ trụ, sấm sét mang lại mưa cho mùa màng tốt tươi.

Hộp đựng giấy ăn chạm tích Cửu Long với hình tượng 9 con rồng bao quanh chiếc khánh được cách điệu để lấy giấy ăn với ý nghĩa các anh hùng có cùng chí hướng gặp nhau làm nên những việc kinh động trời đất.

Hộp đựng giấy ăn chạm hình Cửu Long với họa tiết sắc xảo, và là minh chứng hoàn hảo cho vẻ đẹp tròn đầy, viên mãn.

Ý nghĩa số 9 biểu trưng cho số cực đại của hào dương trong dịch lý. Số 9 chỉ hào dương lên tột đinh, tượng trưng sự thịnh vượng. Số 9 với ý nghĩa của sự trường cửu, vĩnh hằng.

Cửu long đại diện cho 9 con rồng, mỗi con mang một ý nghĩa riêng cho gia chủ như: Bị hí là con trưởng của rồng: biểu tượng cho sức mạnh vượt bậc; Li vẫn- con thứ hai của rồng: ngụ ý cầu trấn hỏa, bảo vệ bình yên cho công trình; Bồ lao – con thứ ba đại diện cho âm thanh; Bệ ngạn – con thứ tư: ngụ ý răn đe người phạm tội và nhắc nhở mọi người nên sống lương thiện; hao thiết, con thứ năm ngụ ý nhắc nhở người ăn đừng háo ăn; Công phúc, con thứ sáu: mong muốn công phúc luôn tiếp xúc, cai quản, trông coi lượng nước phục vụ muôn dân; Nhai xế, con thứ bảy ngụ ý thị uy, làm tăng thêm sức mạnh và lòng can đảm; Toan nghê, con thứ tám thích sự tĩnh lặng, đại diện cho sự tĩnh tâm; Tiêu đồ, con út ngụ ý răn đe kẻ lạ muốn xâm nhập nhằm bảo vệ sự an toàn cho chủ nhà.

Rồng là biểu tượng tích cực và sáng tạo, là sức mạnh của sự sống, là biểu tượng cho sự tốt đẹp, may mắn và thịnh vượng, có ý nghĩa tượng trưng cho những gì cao quý tốt đẹp nhất trong đời sống con người.

Số 9 hay còn gọi là số cửu thể hiện cho sự trường tồn, lâu dài. Hình ảnh 9 con rồng hay còn gọi là cửu long là thể hiện sự uy quyền sức mạnh vĩnh cửu. Tất cả đều được thể hiện sinh động và tinh tế qua sản phẩm hộp đựng giấy ăn chạm cửu long.

Hộp đựng giấy ăn chạm nổi chín con rồng vừa là biểu tượng đại diện cho quyền lực, công danh, uy quyền cho người sở hữu.

Quý khách có thể sắm hộp giấy cửu long cho gia đình tại Hoàng Đan shop để có sản phẩm tốt nhất, giá tốt nhất.

Bí quyết nấu xôi ngon với nồi cơm điện

Nếu muốn nấu xôi vào buổi sáng bạn nên ngâm gạo và đỗ xanh từ tối hôm trước. Sáng hôm sau dậy thì đãi sạch hết vỏ đậu, vò sạch gạo nếp và để vào rổ cho ráo nước. Nấu xôi bằng nồi cơm điện sẽ tiện và nhanh hơn nấu xôi bằng nồi chõ. Nhưng nấu sao cho ngon? Có 3 cách rất đơn giản dành cho bạn.

Cách 1: Không ngâm gạo
Đun sẵn nước sôi bên ngoài. Vo gạo sạch, bỏ chút muối vào, đổ nước sôi vào gạo rồi bỏ vào nồi nấu. Điều quan trọng là canh nước. Bạn chỉ đổ thật ít nước. Thường thì nếu nấu khoảng nửa cân gạo, đổ nước cách mặt gạo chừng nửa cm, tức là gần như nước xâm xấp mặt gạo. Nếu nấu nhiều gạo hơn thì mình đổ nước cao hơn mặt gạo một chút so với mức vừa rồi. Gạo nếp chín bằng hơi.
 noi_com_dien

Cách sử dụng nồi cơm điện để cơm ngon, nồi bền

Để có những bát cơm dẻo thơm mà lại không mất nhiều thời gian cho việc nấu nướng thì chiếc nồi cơm điện đã trở thành “trợ thủ” đắc lực của các bà nội trợ. Nhưng không chỉ có việc vo gạo rồi bỏ vào nồi là xong. Ngoài việc vệ sinh thường xuyên, bạn cũng nên nắm sơ qua cách sử dụng nồi cơm điện không chỉ cho bạn những bát cơm ngon mà nhìn nồi lúc nào cũng như mới và đảm bảo an toàn.

Chi tiết